Trang đăng nhập Trang đăng ký
0935.162.803 (HLV Bùi Văn Hiếu)
Đăng nhập Đăng ký

Hồ Vinh Hoa Tượng Kì Nhân Sinh (VIII)

Người đăng: Trần Thế Hùng
Vào lúc: 02-05-2017 19:47:36

Hồi 8: Kỳ tích kinh người


 

Nhà thiếu niên bến Thượng Hải là căn hộ màu trắng, phía trước là vườn cỏ màu xanh, còn có vài cây liễu xanh và các loài hoa, làm cho người ta cảm thấy dễ chịu. Các nam thanh nữ tú đến đây đều đặc biệt vui vẻ.

Hôm nay, trước toà nhà có treo tấm biển lớn “Giải cờ tướng thiếu niên năm 1957” khiến nơi an tịnh này trở nên náo nhiệt.

Hồ Vinh Hoa đã chuẩn bị hết sức đầy đủ. Hôm nay, Bác Ngạc Định là người tổ chức kỳ thi này, khá bận, nhưng ông vẫn có thể mang theo tiểu Hồ đến đây từ sớm. Chị tiểu Hồ cũng đi theo cậu. Bố vì không tiện đi lại không thể đến được. Mẹ lại phải đi làm, cũng không thể dự, chỉ còn lại chị tiểu Hồ. Mục đích chị đến đây, thứ nhất là để sát cánh cùng em, thứ hai là muốn xem biểu hiện của em mình trên khán đài. Trước kỳ thi hai ngày, tiểu Hồ không đụng đến một con cờ cũng không nghĩ về cờ.

Người nhà đều cảm thấy kỳ lạ. Bố hỏi cậu: “Vinh Hoa, sắp đến ngày thi rồi, sao con không lo nghiên cứu đi?”.

“Ngày ngày đều luyện tập, cũng mệt rồi, hai ngày này nên thả lỏng một chút”. Tiểu Hồ buột miệng trả lời.

“Con đã chuẩn bị tốt rồi à?”.

“Cũng tạm ổn.”

Chị bèn xen vào: “Tạm ổn thôi à!”

“Chị, chị không nên tranh cãi với em. Ý của câu ‘tạm ổn’ chị không hiểu hay là giả vờ không hiểu?” Tiểu Hồ nghĩ bụng, “tạm ổn” là câu quen miệng, có nghĩa là đã chuẩn bị đầy đủ rồi.

“Cho dù em chuẩn bị ‘tạm ổn’, còn mấy ngày nữa là thi đấu, nhưng cũng phải tận dụng thêm thời gian mà chuẩn bị nữa chứ.

Luyện thêm vẫn tốt hơn là không luyện, vả lại trong hai ngày này em cũng đâu có chuyện gì khác đâu.” Chị nói chuyện một cách nghiêm túc.

“Chị, em hiểu lòng tốt của chị, nói cũng có lý, nhưng mà, chị không biết rằng trước khi thi phải thả lỏng sao, không được quá hồi hộp khẩn trương, nếu không sẽ ảnh hưởng đến thi đấu, đây là điều Từ lão sư đã nói.” Tiểu Hồ giải thích.

“À, thì ra là vậy, thế sao em không đi ra ngoài chơi, mà lại ở trong nhà xem ‘Tam quốc diễn nghĩa’? Coi sách cũng chẳng phải tốn sức sao!” Trong suy nghĩ của chị, thả lỏng tức là ra ngoài chơi.

“Chị, vậy là chị không hiểu rồi, thả lỏng tinh thần mà em nói, không nhất thiết phải ra ngoài chơi. Xem tiểu thuyết không những có thể thả lỏng tinh thần mà còn làm tăng thêm trí tuệ nữa. Như vậy sẽ tốt hơn việc đi chơi thuần tuý nhiều.” Từ nhỏ tiểu Hồ đã coi rất nhiều sách, đặc biệt là loại sách văn học nhiều chữ.

“Em trai, em quả không sai, em đã thuyết phục được chị rồi.” Chị tiểu Hồ khen, sau đó lại nói: “Thế thì chị sẽ coi thành tích thi đấu của em cái đã! Tới lúc đó chị sẽ đi theo em tới đấu trường.”

Vì tiểu Hồ còn nhỏ, bố mẹ cũng hy vọng có người bên cạnh, thế là chị tiểu Hồ đi cùng tiểu Hồ tới nhà thiếu niên, tiểu Hồ nhận được lịch thi đấu. Tiểu Hồ giở bảng ra xem, có tất cả 40 tổ tham gia thi đấu, mỗi tổ 10 người. Tiểu Hồ được xếp vào tổ 2. Cách thi đấu, phân thành 2 giai đoạn đấu bảng và quyết đấu. Trước tiên tiến hành đấu bảng, lựa ra hai người đầu bảng đi vào quyết đấu. Thời gian thi đấu của vòng đấu bảng là 4 ngày, quyết đấu cũng 4 ngày, tổng cộng 8 ngày. Tiểu Hồ tự nghĩ, vòng bảng phải đấu 9 ván, bình quân mỗi ngày đấu 2 ván, trong đó có 1 ngày đấu 3 ván. Thi đấu từ một giờ trưa đến sáu giờ tới, tổng cộng 5 tiếng. Như vậy, mỗi buổi chiều đấu 2 ván thì mỗi ván sẽ đấu 2h30; nếu đấu 3 ván thì bình quân mỗi ván đấu trong vòng 1h40. Nếu muốn giống danh thủ mỗi nước đi đều suy nghĩ kỹ rồi mới đi, như vậy sẽ không đủ thời gian. Vì vậy, phải tranh thủ thời gian mới kịp.

Mỗi bàn thi đấu đều có để sẵn tên của các đấu thủ. Chị và tiểu Hồ cùng tìm ra chỗ của cậu. Sau khi tiểu Hồ ngồi vào, chị lui vào sau khán đài. Ở đó có một số ghế dành cho những người phục vụ thi đấu. Người thân của các kỳ thủ nhí và các quan khách khác chỉ có thể ngồi vào phòng nghỉ ngơi bên ngoài khán đài. Sau khi các thí sinh đều đã đến đủ, trước tiên cử hành lễ khai mạc, chỗ của ban chủ tịch, ngoại trừ các chủ tịch và phó chủ tịch ban tổ chức ra, còn có chính phủ Thượng Hải, và các quan khách khác. Ngoài ra còn có kỳ đàn “Tổng tư lệnh” Tạ Hiệp Tốn. Chính phủ lên đài phát biểu trong lễ khai mạc: Sau khi Trung Quốc thành lập, Chính phủ tổ chức nhiều hoạt động thể dục thể thao, lãnh tụ vĩ đại của chúng ta Chủ tịch Mao đã đích thân ghi lại câu “Phát triển hoạt động thể thao, tăng cường thể chất người dân”, mạnh dạn phát triển nhiều loại hình hoạt động, trong đó có cả các loại cờ. Vì vậy, cử hành giải đấu cờ thiên niên nhi đồng, có thể đề cao được trình độ chung. Bến Thượng Hải của chúng ta là một trong các thành phố lớn của cả nước, nên đào tạo thật nhiều các kỳ thủ ưu tú. Lão kỳ thủ chúng tôi tuổi đã lớn. Như Tạ Hiệp Tốn tiên sinh, đã ở tuổi cổ lai hy. Thiếu niên nhi đồng là hoa của tổ quốc. Chủ tịch Mao nói, các em là mặt trời 8, 9 giờ, tương lai là của các em. Chúng ta phải đào tạo ra một lớp kỳ thủ ưu tú từ thiếu niên nhi đồng, vì sự vinh quang của đất nước. Có thể nói, các thiếu niên nhi đồng tham dự giải này là các kỷ thủ ưu tú của toàn quốc. Còn có vài người khá giỏi, như “thất linh đồng” “cửu linh đồng” và “thập linh đồng” cũng có trình độ rất cao. Hy vọng các em thông qua thi đấu, học hỏi lẫn nhau cùng tiến bộ. Hy vọng các em có thể học tập các lão kỳ thủ, càng phải cố gắng hơn cả lão kỳ thủ, đề cao trình độ kỳ nghệ.

Tiểu Hồ nghe xong những lời này, trong lòng rất cảm động, nguyện rằng phải cố gắng chơi tốt giải thi đấu này, không phụ lòng quan tâm và kỳ vọng của chính phủ, không phụ lòng ủng hộ và dìu dắt của Đậu lão sư, Từ lão sư, Bác lão sư, còn có sự mong mỏi của bố mẹ dành cho mình. Chị đang ở đây, đang chờ đợi thành tích thi đấu của mình. Mới nãy có nhắc đến “cửu linh đồng”, “thập linh đồng” nhưng không nhắc đến cậu. Cậu cảm thấy phải nỗ lực hơn nữa, phải đuổi kịp bọn họ. Cậu còn nhớ lại lời Bác lão sư đã nhắc về tiếng tăm lớn nhất là “cửu linh đồng”, “thập linh đồng”, bèn hỏi ban tổ chức, ai là “cửu linh đồng”, “thập linh đồng”. Sau khi ban tổ chức chỉ tên của họ, cậu mới phát hiện bảng của cậu không có hai người này. Như vậy, vòng bảng không gặp được hai người này. Đoán rằng họ sẽ lọt được vào vòng sau. Như vậy, bản thân phải lọt vào vòng trong mới có dịp đấu với hai người này. Được, cứ từ từ. Mình nhất định phải đánh bại hai người này, còn phải đánh bại tất cả những người trong bảng và trong vòng quyết đấu. Lúc cậu nghĩ tới đây, Bác Ngạc Định đi tới chỗ cậu, vỗ vai cậu, nói: “tiểu Hồ, cậu mới lần đầu tham dự giải đấu lớn như vậy, nhất định phải bình tĩnh, không tự mãn không tự ti, chơi tốt mỗi một ván.” Tiểu Hồ hiểu ý, gật đầu, lại dùng tay chỉ lên người lớn tuổi nhất trên ghế chủ tịch, hỏi: “Vị lão gia kia có phải là Tạ Hiệp Tốn tiên sinh không?”.

“Đúng rồi”, Bác Ngạc Định nói. “Tạ lão sư đã 70 tuổi rồi, vậy mà xem ra chỉ khoảng 60 thôi, tinh thần rất tốt, cơ thể rất khoẻ mạnh.”

Tiểu Hồ đột nhiên nhớ về ông chủ Quách đã hứa dẫn mình đi bái kiến Tạ Hiệp Tốn tiên sinh, nhưng mãi về sau vẫn không có cơ hội, bèn nói: “Bác lão sư, cháu rất muốn đi gặp lão nhân gia, bác có cách nào đưa cháu đi không?”.

Bác Ngạc Định nói: “Không thành vấn đề. Đợi sau khi kết thúc giải này đi. Tạ lão là vị quan khách đặc biệt trong giải này, mấy ngày này lão sẽ tới đây xem cờ. Sau khi giải kết thúc, lão nhất định dự lễ bế mạc, tới ngày đó, nếu cháu là quán quân, sau khi phát thưởng, ta có thể hẹn lão và cháu gặp mặt. Đó là cơ hội gặp mặt tốt nhất. Lão nhân gia nhất định vô cùng vui vẻ, thậm chí có khả năng đánh với cháu một ván nữa.”

“Nếu được như vậy, thì không còn gì tốt hơn rồi.” Tiểu Hồ vô cùng vui vẻ nói.

Trưởng ban tổ chức tuyên bố giải đấu bắt đầu. Bác Ngạc Định rời khỏi tiểu Hồ, đi về phía sau đấu trường, luật thi đấu quy định, ai đoán trúng cờ đỏ sẽ được đi trước. Tiểu Hồ đoán không trúng, để đối phương lấy cờ đỏ đi trước. Tiểu Hồ nghĩ, thành bại của ván đầu tiên, sẽ có tác dụng rất lớn đến tâm lý, tục ngữ nói, thắng ván đầu, có thể khích lệ phấn đấu; nếu ván đầu thua, tâm lý sẽ bị ức chế, sẽ ảnh hưởng đến những ván sau. Cậu thấy đối phương cao lớn vạm vỡ, tuổi tác nhất định sẽ lớn hơn cậu. Như vậy số lần thực chiến sẽ nhiều hơn, kinh nghiệm chơi cờ cũng phong phú hơn cậu. Vì vậy, nhất định phải xem cậu ta là đối thủ nặng ký, phải cẩn thận đối phó. Cậu thấy cậu ta đi nước đầu là P2-5 hình thành đương đầu Pháo. Tiểu Hồ đã nghiên cứu nhiều cách đối phó với đương đầu Pháo, đã khá quen thuộc, bèn đi P8-5, tranh tiên. Đỏ lập tức nhảy M2.3, là nước đi thường gặp. Tiểu Hồ bèn đi trước Xe hoành X9.1, có kế hoạch tác chiến. Đỏ lại đi X1-2 ra Xe. Hai bên sau khi đi được 6 nước, tiểu Hồ đột nhiên lui Pháo giữa xuống 1 nước, tiếp đó đi tiếp bình phong Mã, khiến đối phương xem qua tưởng là phòng thủ, thực ra là lấy công làm thủ, bố cục trong nhu có cương, gọi là “trầm Pháo cục”. Nước thứ 8 Đỏ đi P8-6, tiểu Hồ liền thấy được sơ hở, tự nghĩ cùng là để mở đường cho Xe 9, tại sao không đi nước P8-7 vừa công vừa thủ? Thế là cậu nhớ lại Dương Quan Lân đã từng nói qua về cách Đen đối phó với Đỏ. Ở nước thứ 9 đi X1.2 giữ Pháo. Đen sau khi thí Tốt tiến hành phản kích, sẽ khiến cho Đỏ lộ ra sơ hở từ việc đi P8-6. Kết quả Xe Đỏ chết, Đen chiếm thế thượng phong.

“Xin hỏi, ván này tôi đi sai chỗ nào?” Cậu ta sau khi thua vẫn không hiểu mình tại sao thua, bèn hỏi tiểu Hồ.

“Có thể là nước đi thứ 8 của cậu P8-6 có vấn đề, nếu đổi thành P8-7 sẽ tốt hơn.” Tiểu Hồ dùng cách nói không khẳng định để biểu lộ phép lịch sự. “Cũng có thể tôi nói không đúng, cậu về nhà tự coi lại xem.”

Chị tiểu Hồ ở sau khán đài thấy cậu chơi xong ván cờ không biết thắng hay thua? Bèn vội vã chạy lại, hỏi cậu. Đúng lúc đó trọng tài hỏi: “Là ai thắng?” Người thua chỉ tay về phía tiểu Hồ đáp: “Là cậu ta thắng.” Chị tiểu Hồ nhẹ nhõm cả người, mỉm cười nhìn cậu, sau khi trọng tài ghi chú kẻ thắng bại, hỏi tiểu Hồ: “Cậu tính chơi tiếp ván thứ hai, hay là muốn nghỉ ngơi một chút?”.

Tiểu Hồ nhìn chị, chị chớp mắt với cậu, ý nói nghĩ một chút. Tiểu Hồ bèn nói với trọng tài: “Cháu muốn đi vệ sinh chút xíu.” Nói xong liền bước theo chị đi ra ngoài.

“Em trai, em thật giỏi, đã đánh thắng ván cờ, chị chúc mừng em.” Chị tiểu Hồ vừa đi vừa nói.

“Mới chỉ thắng có một trận, chúc mừng cái gì, phía sau còn có rất nhiều ván mà, đợi em thắng hết hãy nói.” Tiểu Hồ tuy nói như vậy, nhưng trong lòng vô cùng hân hoan sau trận thắng đầu tiên.

Bác Ngạc Định và Từ Đại Khánh ngồi sau hậu trường nhìn thấy tiểu Hồ và chị cậu vui vẻ như vậy đã đoán được tiểu Hồ thắng trận. Bác Ngạc Định vẫy tay gọi tiểu Hồ: “Này, tiểu Hồ!”.

Tiểu Hồ và chị cậu liền đi qua, đồng thanh gọi: “Từ lão sư, Bác lão sư.”

Bác Ngạc Định nói: “Tiểu Hồ thắng rồi à.”

Tiểu Hồ gật đầu.

Từ Đại Khánh nói: “Cháu thắng là phải rồi, cờ của cậu kia không bằng cháu mà. Tuy nhiên, cháu đừng nên tự mãn. Phái sau còn có đối thủ lợi hại hơn đấy. Cháu phải cẩn thận.”

“Đúng ạ, đúng ạ, hồi nãy chị chúc mừng cháu, cháu bèn nói với chị, chớ vội mừng, phía sau còn có rất nhiều ván nữa.” Tiểu Hồ cố nén vui mừng trước mặt lão sư, biểu lộ thái độ bình tĩnh.

Bác Ngạc Định nói: “Thái độ của cháu rất tốt. Nhưng đối thủ kế tiếp, dù có lợi hại bao nhiêu, cháu đừng sợ. Cháu chỉ cần đi tốt từng nước là được.”

Từ Đại Khánh lập tức giải thích thêm: “Đối thủ lợi hại mà ta nói, cũng cỡ cậu kia thôi. Cháu chỉ cần dụng tâm, là hoàn toàn có thể thắng được. Biết không? Không được vì bọn ta nói họ lợi hại mà cháu sợ nha.”

“Cảm ơn sự quan tâm của Từ lão sư, Bác lão sư. Cháu hiểu rồi.” Tiểu Hồ nói: “Cháu đi vệ sinh ạ.” Rồi chạy nhanh ra ngoài.

Sau khi tiểu Hồ đi vệ sinh lại trở về bên cạnh hai lão sư, Bác Ngạc Định nói: “Còn hai giờ nữa, chỉ còn chơi được thêm một ván, cháu phải đi nhanh thôi.”

Tiểu Hồ nói: “Cháu tính trước hôm nay chỉ đánh được hai ván, còn hai tiếng nữa, cũng tạm ổn.”

Ván thứ hai sau khi đoán xong, tiểu Hồ cầm quân Đỏ đi trước, dùng phương châm ổn định, đi được mười mấy nước, vẫn kiên thủ, không chủ động xuất kích, mặc đối phương Pháo xung Xe kích, cũng không thể động được một cọng tóc của cậu, thủ vững như tường đồng giáp sắt. Tiểu Hồ trong khi phòng thủ đợi đối phương đi sai, tuỳ cơ phản kích. Nhưng đối phương suy nghĩ chắc chắn, đường đường chính chính, không lộ một chút sơ hở. Pháo đầu dũng mãnh, dùng Mã không xót không vội. Tiểu Hồ sau cùng cũng không thể tìm được kẻ hở của đối phương. Sau khi đổi hết quân, Đỏ chỉ còn một Pháo một Tốt. Đen cũng chỉ còn một Pháo một Tốt. Nhưng Đỏ nhiều hơn một Sĩ. Vì ván này chơi khá chậm, lúc này hầu hết các ván đấu trong khán đài đều kết thúc. Vì vậy ván này hấp dẫn nhiều người xem. Từ lão sư và Bác lão sư cũng đứng kế bên xem. Có người nói rằng: “Quân lực hai bên ngang nhau, xem ra hoà rồi.” Cậu kia cũng nói: “Chắc chắn hoà cờ.” Tiểu Hồ nhìn cậu một thoáng, mỉm cười. Từ Đại Khánh nhìn thấy cách cười của tiểu Hồ, tin rằng cậu có cách khéo thắng. Quả nhiên, đợi cậu kia nói xong, tiểu Hồ đi được mấy nước tuyệt diệu, liền vây chết lão Tướng của đối phương. Thế là những người cùng xem nói ra những lời tán thưởng, có người còn nói: “Đỏ có thể đi được nước hay, chuyển hoà thành thắng. Công phu tàn cục rất sâu, thật không đơn giản!” Cậu kia giơ ngón cái lên nói với tiểu Hồ: “Cậu thật lợi hại, tôi phục cậu rồi.” Tiểu Hồ ngước đầu lên, mỉm cười với mọi người: “Vô cùng may mắn, vô cùng may mắn. Tàn cục này có trên cổ phổ, gọi là ‘Pháo Tốt Sĩ khéo thắng Pháo Tốt.’ Hôm nay cháu gặp được tình huống này là có dịp đem ra sử dụng. May mắn may mắn!”.

Những lời nói vừa thoải mái vừa khiêm tốn này của tiểu Hồ khiến mọi người đều cười lên, sau đó là một tràng pháo tay.

Từ Đại Khánh bèn nói: “Tiểu Hồ nói may mắn là câu nói lịch sự. Không thể nói là may mắn được, có thể nói đây là thành quả của việc chăm chỉ nghiên cứu kỳ phổ của cậu. Cậu ta có thể nhớ được các kỳ phổ đã từng xem qua, rất đáng được tán thưởng.”

Người trong khán đài đều biết Từ Đại Khánh là danh thủ có tiếng, lời nói của ông là vững tin không nghi ngại. Nhất là các thiếu niên tham dự giải đấu, bắt đầu nhận ra tiểu Hồ, lúc đó “thất linh đồng”, “cửu linh đồng”, và “thập linh đồng” đều có mặt tại khán đài. Họ trước kia không biết tiểu Hồ, đương nhiên cũng không thể biết được trình độ kỳ nghệ của tiểu Hồ, bây giờ xem cách đi cờ của cậu, nghe được lời nói của Từ Đại Khánh liền cảm thấy đối thủ này không cùng một lớp với mình, ở giải đấu này rồi sẽ trở thành đối thủ đáng gờm của họ. Thề là mấy người tìm cách tìm hiểu đường cờ của tiểu Hồ. Trong đó có “thất linh đồng” cũng là do một tay Bác Ngạc Định huấn luyện. Cậu ta nghe qua Bác Ngạc Định nói về tình hình của Hồ Vinh Hoa, có được một chút hiểu biết về Hồ Vinh Hoa, nhưng chưa từng thấy cậu chơi. “Thất linh đồng”, “cửu linh đồng” và “thập linh đồng” đều là các kỳ thủ có tiếng từ sớm, tuổi tác cũng lớn hơn tiểu Hồ, hiểu biết nhau, tự tin rằng ba người đứng đầu giải này phải là họ. Bây giờ đột nhiên xuất hiện thêm Hồ Vinh Hoa, làm sao mà không ‘lọt vào mắt xanh’ của họ được! Tuy nhiên, họ không tìm được những kỳ phổ mà tiểu Hồ từng xem qua, vì các đối cục thực chiến của tiểu Hồ chưa từng ghi lại, chỉ mình tiểu Hồ biết. Họ cũng không chời cờ trực tiếp với tiểu Hồ, vì vậy không biết được chút nào về kỳ phong đặc điểm của tiểu Hồ, thế là họ quyết định nhờ “thất linh đồng” đi gặp Bác Ngạc Định hỏi tường tận về đặc điểm kỳ nghệ của Hồ Vinh Hoa.

Tối hôm đó, “thất linh đồng” qua nhà Bác Ngạc Định, nói với Bác Ngạc Định: “Bác lão sư, bác có thể giới thiệu đặc điểm kỳ nghệ của Hồ Vinh Hoa cho cháu không, vì cháu không hiểu gì về cậu ta cả. Hôm nay cậu ta thắng hai ván liền, nhất là ván sau, cậu ta bất ngờ chuyển hoà thành thắng. Xem ra cờ của cậu ta tương đối lợi hại, cháu muốn chuẩn bị tốt hơn để đối phó với cậu ta.”

Bác Ngạc Định thầm nghĩ, “thất linh đồng” và Hồ Vinh Hoa đều là những kỳ thủ có tài năng mà mình ngưỡng mộ. Nếu “thất linh đồng” đã đề ra yêu cầu, cũng nên cho cậu ta biết, bèn nói: “Hồ Vinh Hoa dù còn nhỏ, nhưng ta thấy, trình độ cậu ta hơn cháu, vì cậu ta thắng qua lão kỳ thủ Trần Xương Vinh, còn thủ hoà được danh thủ Đậu Quốc Trụ, rất nhiều cao thủ cũng đánh không lại cậu ta. Cách đi của cậu ta khá linh hoạt, biến hoá cũng nhiều, công thủ đều hay, cậu ta có thể nhớ hết các kỳ phổ của danh thủ. Về điều này, e rằng cháu làm không được. cháu muốn thắng cậu ta không dễ chút nào. Nhưng, ta hy vọng cháu và cậu ta đều mang về thành tích tốt. Thông qua giải đấu lần này, cháu có thể kết bạn với cậu ta, sau này giúp đỡ lẫn nhau, cùng tiến bộ.”

“Thất linh đồng” hoàn toàn tin vào lời của Bác Ngạc Định, bèn nói: “Xem ra, trình độ của Hồ Vinh Hoa chắc chắn cao hơn cháu. Cậu ta có thể thắng cả kỳ thủ Trần Xương Vinh, đánh hoà với danh thủ Đậu Quốc Trụ, không đơn giản chút nào. Cháu rất muốn kết bạn với cậu ta, học tập ở cậu ta.”

“Rất tốt, cháu và cậu ta đều có tiền đồ. Ta hy vọng hai cháu có thể trở thành một đôi chiến hữu tốt.” Bác Ngạc Định khích lệ.

Ngày thứ hai, “thất linh đồng” đi tới khán đài, “cửu linh đồng” và “thập linh đồng” hỏi cậu ta về tình hình của Hồ Vinh Hoa. Cậu ta kể lại những lời nói của Bác Ngạc Định. “Cửu linh đồng” và “thập linh đồng” đều kinh ngạc. Nhất là “thập linh đồng”, vô tình xuất hiện tâm trạng ghen tỵ và lo sợ trước Hồ Vinh Hoa, lòng tự tin cũng bị dao động.

Ngày đấu thứ hai, Hồ Vinh Hoa cũng đánh được hai ván, và cả hai ván đều thắng, cậu ta là thành viên duy nhất trong bảng thắng liền 4 ván. Thành tích của các bảng khác cũng đều niêm yết lên tường, người tham dự mỗi ngày đều xem chi tiết thành tích trên biểu. Hồ Vinh Hoa cũng không ngoại lệ, cậu ta thấy được các tổ khác cũng có thắng 4 ván liền. Đó là “thập linh đồng”, “cửu linh đồng” và “thất linh đồng”. Còn có “lục linh đồng”, chỉ thua một ván. Những người khác nửa thắng nửa thua, cũng có thua nhiều hơn thắng, hoặc toàn thua. Hồ Vinh Hoa nghĩ, mới chơi được 4 ván, phía sau còn có 5 ván, không được ỷ lại đã thắng 4 ván mà tự mãn. Chị của cậu ta ngày ngày đi cùng cậu lên đấu trường, sau khi đấu xong hai người cùng về nhà. Bác Ngạc Định và Từ Đại Khánh thấy được cậu liên thắng bất bại, bèn khích lệ cậu, khuyên cậu không nên kiêu ngạo. Hồ Vinh Hoa từ đầu đến cuối đều giữ được tậm trạng bình thường, mỗi tối đều coi tiểu thuyết cổ điển. 4 ngày đấu bảng kết thúc rất nhanh. Thành tích biểu cũng đã sắp sẵn. Hồ Vinh Hoa ở bảng hai đã thắng 9 ván liền, xếp hạng nhất. Các bảng khác không ai thắng 9 ván liền cả. “Thập linh đồng”, “cửu linh đồng”, “thất linh đồng” tuy cũng xếp hạng nhất, nhưng cũng có ván thua. Thành tích xuất sắc của Hồ Vinh Hoa gây được sự chú ý của mọi người, kể cả những người dự thi. Các uỷ viên ban tổ chức, từ chủ tịch, phó chủ tịch và những người còn lại, còn có trọng tài trưởng, các trọng tài đều khen ngợi Hồ Vinh Hoa không ngớt. Nhất là vị quan khách đặc biệt, kỳ đàn “Tổng tư lệnh” Tạ Hiệp Tốn lão tiên sinh, ngài vô cùng quan tâm giải đấu. Ngày cuối của vòng đấu bảng, ngài cũng đặc biệt tới dự, muốn tìm hiểu về tình hình của vòng đấu bảng. Ngài đứng trước thành tích biểu, thấy được Hồ Vinh Hoa thắng 9 ván liền, liền nảy sinh tình cảm đặc biệt với tiểu Hồ, hỏi một vị trọng tài: “Vị thiếu niên nào là Hồ Vinh Hoa?” Trọng tài liền đi tìm Hồ Vinh Hoa. Lúc này Hồ Vinh Hoa đang ở cùng Bác lão sư, Từ lão sư, phấn khởi bàn về giải đấu lần này. Vị trọng tài kia liền rõ về việc Tạ tiên sinh muốn gặp Hồ Vinh Hoa. Hồ Vinh Hoa vô cùng phấn khích, vui vẻ nói: “Được ạ, cháu vốn đã muốn bái kiến lão nhân gia từ lâu rồi!”.

Bác Ngạc Định định tìm cơ hội giới thiệu Hồ Vinh Hoa cho Tạ lão tiên sinh, hiện thời Tạ lão chủ động muốn gặp tiểu Hồ, không gì tốt hơn nữa. Thế là Bác Ngạc Định, Từ Đại Khánh và tiểu Hồ cùng đi gặp Tạ Hiệp Tốn.


TÁC GIẢ: THỪA CHÍ
NHÀ XUẤT BẢN TRUNG QUỐC ĐƯƠNG ĐẠI
LƯỢC DỊCH VÀ PHÓNG TÁC: nghiadiamusuong, willyphanvy (thanglongkydao.com)

Ý kiến bạn đọc (0)


CÁC HOẠT ĐỘNG CHÍNH

Với mục tiêu phát triển bộ môn cờ tướng rộng rãi trong xã hội và mong muốn tất cả các bạn yêu cờ từ chuyên nghiệp đến phong trào đều có thêm nhiều điều kiện học tập, có thêm nhiều sân chơi bổ ích và lành mạnh, chúng tôi đang từng bước phát triển các hình thức hoạt động sau:

CHIÊU SINH CÁC LỚP ONLINE
Untitled Document