Trang đăng nhập Trang đăng ký
0935.162.803 (HLV Bùi Văn Hiếu)
Đăng nhập Đăng ký

Hồ Vinh Hoa Tượng Kỳ Nhân Sinh (VII)

Người đăng: Trần Thế Hùng
Vào lúc: 27-04-2017 21:08:21

Hồi 7: Lần đầu dự giải

 
Bác Ngạc Định và Từ Đại Khánh đều là những con người nhiệt tình với hoạt động cờ tướng. Một người thì nhiệt tình tổ chức các hoạt động cờ tướng, một người thì nhiệt tình chỉ dạy giao lưu cờ tướng. Hơn nữa, cả hai người đặc biệt yêu thích, quan tâm sự trưởng thành của các kỳ thủ nhí, cho nên cả hai rất quan tâm tới tiểu Hồ. Từ Đại Ngày bình thường rất nhiệt tình chỉ dạy tiểu Hồ chơi cờ, gặp bất kỳ giải đấu nào, cũng mang tiểu Hồ đi xem hoặc tham gia thi đấu, để tăng kinh nghiệm thực chiến cho cậu. Bác Ngạc Định cũng cứ mỗi dịp có giải đấu đều ghi tên giúp tiểu Hồ tham dự và còn tự mình đưa cậu đi thi đấu. Sau giải đấu lại tự mình đưa cậu trở về nhà, đối với tiểu Hồ vô cùng có trách nhiệm. Chốc lát đã chuyển qua những ngày hè. Bác Ngạc Định phụ trách tổ chức giải cờ thanh thiếu niên toàn Thượng hải. Địa điểm tổ chức giải là Cung thiếu niên Thượng hải. Bác đặc biệt ghi danh giúp tiểu Hồ, và cũng vì chuyện này mà phải tới nhà tiểu Hồ một chuyến, giới thiệu cho tiểu Hồ biết về quy định và tình hình của giải. Đó là vào một buổi tối, vừa ăn cơm xong, Bác vội tới nhà tiểu Hồ. Cả nhà tiểu Hồ rất niềm nở đón tiếp Bác. Bố mẹ tiểu Hồ từ lâu đã được nghe cậu kể về hai con người nhiệt tình Bác, Từ nên trong lòng vô cùng cảm kích hai vị lão sư ấy, luôn muốn có dịp gặp mặt để cảm ơn. Bây giờ lão sư tới nhà chơi, đương nhiên phải nhiệt tình khoản đãi. Tiểu Hồ chủ động bê một chiếc ghế mời Bác ngồi cạnh bố mẹ cậu. Bố cậu vì mang bệnh nên không thuận tiện tiếp đón khách, đành phải ngồi trong ghế hướng về khách nói: “Bác lão sư, xin thứ lỗi cho tôi, vì tôi bệnh nên không thể tiếp đón chu đáo được”.

“Đâu có, đâu có, bác có bệnh cứ nghỉ ngơi cho khỏe” Bác Ngạc Định từ lâu đã biết bố tiểu Hồ bị liệt nửa người.

“Mời Bác lão sư dùng trà” hai tay bà mẹ bưng cốc trà đưa tới bàn trước mặt khách, rồi nói: “Bác lão sư một lòng một dạ giúp tiểu Hồ, đổ không ít công sức, cả nhà chúng tôi vô cùng cảm ơn lão sư, tôi vẫn luôn muốn đi thăm lão sư để nói tiếng cảm ơn, nhưng mãi chẳng có thời gian, công việc của tôi quá bận, thật lấy làm ngại quá”.

“Ây, đại thẩm đừng nói như vậy, tôi phụ trách hoạt động cờ tướng, có trách nhiệm quan tâm, giúp đỡ kỳ thủ nhí, đây cũng là một phần công việc của tôi, xin đại thẩm đừng để ý. Hôm nay, tôi tới đây, chủ yếu là muốn nói chuyện tôi đã ghi danh thi đấu giúp tiểu Hồ cho mọi người biết, vì bây giờ đã nghỉ hè, tiểu Hồ không có ở trường nữa, cho nên tôi phải tới đây; đồng thời tôi cũng muốn được gặp ông bà một chuyến.

“Ây, thật cảm ơn lão sư, Bác lão sư quan tâm tiểu Hồ, xem ra còn chu đáo hơn cả bậc làm cha mẹ như chúng tôi. Kỳ nghệ của tiểu Hồ có thể tăng tiến là nhờ vào sự giúp đỡ của Bác lão sư, Từ lão sư và cả Đậu lão sư nữa. Đặc biệt là Bác lão sư và Từ lão sư, thật là từng bước, từng bước dìu dắt tiểu Hồ đi lên: “Trong lòng tôi cảm tự vô cùng, chỉ trách tôi bị liệt nửa người, lực bất tòng tâm, nếu không thì tôi cũng đã tới thăm các lão sư lâu rồi, hai lão sư tận tình tận nghĩa như vậy, không nhận một phần thù lao, thật là toàn tâm toàn ý vì nhân dân phục vụ. Không giấu gì Bác lão sư, cách đâu không lâu, có một kỳ thủ họ Lý nói với chúng tôi rằng ông ta muốn nhận tiểu Hồ làm đệ tử, muốn để tiểu Hồ khấu đầu trước ông ta trên thảm đỏ, chính thức bái người ta làm thầy, ngoài ra người ấy còn muốn một buổi tiệc rượu mời khách, tôi nghĩ đó là phong tục trong xã hội cũ, bây giờ đã là thời đại mới, sao còn phải hành lễ như vậy? cho nên chúng tôi đã cự tuyệt. Bác lão sư, ông nói xem chúng tôi làm như vậy có đúng không?”.

“Đúng, ông bà làm đúng lắm” Bác Ngạc Định quả quyết nói. “Họ Lý kia tôi cũng biết, người đó dù đã là kỳ thủ lớn tuổi nhưng kỳ phẩm chẳng ra làm sao, nhân phẩm cũng không tốt”.

“Đúng vậy, đúng vậy, sao có thể bái con người ấy làm thầy” mẹ của tiểu Hồ tiếp lời.

Bác Ngạc Định nói: “Tiểu Hồ rất thông minh, chúng tôi đểu cho rằng nó rất có tiền đồ, cho nên đặc biệt quan tâm nó. Bây giờ Đảng và chính phủ đang đẩy mạnh phát triển các hoạt động thể dục, trong đó có cả hạng mục cờ tướng. Theo tôi được biết, không lâu nữa sẽ thành lập đội cờ Thượng hải, trong đó sẽ tập hợp hết các kỳ thủ ưu tú để huấn luyện. Và sẽ tổ chức giải cờ tướng toàn quốc. Tương lai thành viên của đội tập huấn sẽ thay mặt Thượng hải tham gia các giải đấu toàn quốc, tôi nghĩ, tiểu Hồ dù tuổi còn nhỏ, nhưng chỉ cần có trình độ nhất định, đội cờ sẽ thu nhận nó, vì trong đội không thể chỉ toàn các kỳ thủ lớn tuổi, họ sẽ phải đào tạo, bồi dưỡng lớp kế cận. Bây giờ, tiểu Hồ vẫn còn chưa chính thức tham gia giải chính thức nào của toàn Thượng hải, cho nên tôi nghĩ để nó tham gia giải đấu toàn thành lần này, tôi đã ghi tên giúp nó, hôm nay đến đây thông báo cho ông bà biết, hi vọng ông bà cũng đồng ý để tiểu Hồ tham gia”.

“Thật tốt quá, thật tốt quá” tiểu Hồ vui mừng nhảy cẫng lên. “Cảm ơn Bác lão sư”.

“Bác lão sư đã ghi tên giúp tiểu Hồ, vả lại Bác lão sư đã nói như vậy, được rồi, tiểu Hồ, con phải chơi thật tốt, như vậy mới không phụ lòng mong ngóng của lão sư, bố mẹ cũng hi vọng trong giải này con sẽ thi đấu tốt, Vinh Hoa, con có thể hiểu được tâm ý của bố mẹ và lão sư không?”.

“Bố, bố không nói con cũng hiểu, không phải con đã nói rồi sao, đời người giống như một bàn cờ, làm sao để đánh tốt ván này? Đó là phải từng bước cẩn thận. Đặc biệt vào thời khắc quan trọng, phải lựa chọn nước ứng phó tốt nhất. Con lựa chọn con đường chơi cờ, ở trên bàn cờ cuộc đời, đi nước cờ quan trọng. Con tin đây là nước đi tốt nhất của con, con sẽ thắng”. Hồ Vinh Hoa tuổi dù còn nhỏ, nhưng cậu lại hiểu đời như một người lớn.

“Tiểu Hồ, thật không ngờ cậu hiểu chuyện như vậy, lời nói đầy triết lý, thật là tốt” Bác Ngạc Định không nén được lắc vai tiểu Hồ kích động nói.

“Cảm ơn lời khen của Bác lão sư” tiểu Hồ cười sung sướng nói.

“Đúng vậy, thằng bé này quả thật hiểu chuyện. Vốn dĩ, tôi cũng không yên tâm khi nó chơi cờ, bây giờ thì tôi hoàn toàn yên tâm rồi” Mẹ tiểu Hồ bỗng xen vào.

“Mong là được như tâm nguyện” ông Bố dựa vào ghế, âu yếm nhìn con trai.

“Bố, bố cứ đợi đi, con sẽ cố gắng chơi tốt, không để bố thất vọng đâu” Hồ Vinh Hoa rõ ràng rất tự tin.

Bác Ngạc Định vì ngăn cản tiểu Hồ khinh suất trong thi đấu, bèn nói: “tiểu Hồ, cậu không được khinh suất, phải biết rằng, thiếu niên trong toàn thành, không ít người trình độ rất khá, tôi nói cho cậu biết, theo tôi biết có vài đứa đánh rất tốt như “thất linh đồng” Lý Hoạt Phương, còn có những đứa đã nổi danh như “cửu linh đồng”, “thập linh đồng”… Một số người trong giới cờ Thượng hải đều cho rằng, trong giải này “cửu linh đồng”, “thập linh đồng” là có hi vọng nhất, vì thế cậu không được khinh suất, nhất định phải chú tâm, chỉ cần cậu có thể làm vậy, nhất định cậu sẽ vượt qua bọn họ, có hi vọng đoạt quán quân, ngược lại cũng khó nói lắm”.

“Bác lão sư, nhất định con sẽ nghe lời lão sư, con sẽ chú tâm chơi, Từ lão sư cũng nói với con rồi, chơi cờ dụng công và không dụng công khác nhau rất xa. Tất cả các danh thủ đều rất dụng công, có những nước có khi phải suy nghĩ vài chục phút, tính toán rất sâu. Khi Từ lão sư chơi cờ cùng con, dù là lão sư nhưng người vẫn rất chú tâm, mỗi ván cờ có khi vài tiếng. Nhưng giới nghiệp dư thông thường không như vậy, chơi rất nhanh, thông thường độ nửa giờ đã xong một ván. Danh thủ sở dĩ có thể trở thành danh thủ, bởi ngoài công phu cơ bản thâm hậu, bọn họ còn rất dụng công, đó có thể nói là ranh giới giữa cao thủ và giới nghiệp dư. Những lời ấy của Từ lão sư, lưu lại ấn tượng rất sâu sắc trong con, qua những ván con đấu với danh thủ và với giới nghiệp dư con đã hiểu ra điều này” Tiểu Hồ nói tới những lời của Từ lão sư và những hiểu biết của bản thân.

“Rất tốt, con hãy ghi nhớ những lời của Từ lão sư ở trong lòng, vậy chú cũng yên tâm”, Bác Ngạc Định lộ ra một nụ cười rạng ngời, đứng dậy, bắt tay bố tiểu Hồ : “tôi phải về rồi, tiểu Hồ nhớ chuẩn bị cho tốt đấy”.

Tiểu Hồ và bố tiễn Bác Ngạc Định ra tới cổng. 

Để chuẩn bị cho giải đấu, tiểu Hồ ra sức luyện cờ dưới sự chỉ dạy của Từ lão sư. Mỗi ngày đều mở kỳ phổ để nghiên cứu. Những kỳ phổ ấy đều là những đối cục của các danh thủ đương đại. Những kỳ phổ ấy đều do Từ Đại Khánh cung cấp. Bản thân Từ cũng viết một số tác phẩm về cờ, nên trong tay Từ có rất nhiều tư liệu về cờ, đặc biệt Từ thu thập không ít các thực chiến phổ của các quốc thủ đương thời, như của “Tây bắc kỳ thánh” Bành Thuật Thánh, “vô địch trung pháo” Lâm Dịch Tiên, “tổng tư lệnh” Tạ Hiệp Tốn, “Hoa nam tứ đại thiên vương” Lư Huy, “Hoa đông ngũ hổ tướng” Chu Kiếm Thu… Sức nhớ của tiểu Hồ rất tốt, sau khi xem qua kỳ phổ đều ghi nhớ ở trong đầu, giống như một chiếc photocopy ngày nay, đặc biệt là những ứng dụng chiến thuật diệu thủ, tiểu Hồ càng ghi nhớ rõ, đồng thời những đặc điểm khác nhau giữa các danh thủ cũng ghi nhớ rõ, thậm chí là mỗi ván đấu cụ thể của mỗi người. Tỷ dụ, những năm 30 của thế kỷ 20, kỳ đàn phương bắc có “bát mãnh”: Từ Từ Hải của Thẩm dương; Kim Hải Long, Trương Đức Quỷ, Na Kiện Đình, Hầu Ngọc Sơn, Triệu Tùng Khoan của Bắc kinh; Dương Mậu Vinh của Phật sơn và Long Cát Đình của Thiên tân, trong đó Từ Từ Hải là lão đại của bát mãnh. Kỳ phong của Từ thiên về phòng thủ, giải vây, công phu tàn cục thuộc dạng thượng thừa. Một lần, Từ đánh với Hầu Ngọc Sơn, tới trung cục thì hình cờ vô cùng bất lợi đối với Từ, xem ra rất khó giải vây. Nhưng Từ không chút hoang mang, cẩn thận thẩm cờ, nghĩ cách phá giải. Đầu tiên, Từ tiến tốt chế mã, sau dùng pháo bắt tốt, rồi xuất xe đấu xe, từ đó thoát khỏi thế nguy khó. Về sau Từ từng bước tranh tiên, nắm chắc quyền chủ động, đến cuối cùng chuyển bại thành thắng.

Để gia tăng sức nhớ, trong lúc nhàn rỗi tiểu Hồ thường nhắm mắt tưởng tượng lại những kỳ phổ đã học, thậm chí cả khi ăn cậu cũng thường dùng bữa, cầm đũa chỉ đi chỉ lại trong không trung. Người nhà thấy vậy vô cùng hiếu kỳ.

“Con đang làm gì vậy, không lo ăn cho xong đi” thấy con như vậy bà mẹ lên tiếng.

Tiểu Hồ không trả lời, vẫn cứ tiếp tục chỉ. 

“Con đang làm gì vậy? mẹ đang hỏi con đấy, con có nghe không?” bà mẹ bắt đầu lớn tiếng hơn.

Lúc ấy tiểu Hồ mới giật mình: “mẹ hỏi gì con ạ?” cậu vẫn cứ chỉ trỏ.

“Tai em có bị làm sao không vậy? mẹ hỏi to thế mà không nghe sao?” cô chị bỗng xen vào.

“Tai em không có bị làm sao, không phải em đã nghe mẹ hỏi rồi sao?” tiểu Hồ bỗng nghiêm giọng.

“Thế em có nghe lúc đầu mẹ hỏi gì không? Sao không trả lời?”.

“Mẹ hỏi gì ạ?”.

“Rõ là tai có vấn đề còn cãi, mẹ hỏi sao không ăn đi còn ngồi đó chỉ trỏ gì?”.

“À, tại em đang nghĩ về kỳ phổ, không để ý mới không nghe mẹ hỏi gì thôi” tiểu Hồ cười đáp.

“Xem ra con bị tẩu hỏa nhập ma rồi, ăn cơm thì cờ quặc gì nữa, coi chừng mà phát thần kinh đấy”.

“Mẹ nói gì thế, con trai của mẹ sao mà thần kinh được, chỉ là con đang thẩm lại một ván cờ mà thôi.

“Kha kha, thằng này ngày càng khá” ông bố bỗng nhiên lên tiếng “con có thể nhớ hết các kỳ phổ đã xem sao?”.

“Đương nhiên. Để chuẩn bị tham gia thi đấu, Từ lão sư kêu con ráng đọc kỳ phổ. Con không chỉ đọc rồi mà còn nhớ luôn.” Tiểu Hồ nói một cách đầy tự tin.

“Vậy thì không đơn giản đâu! Bố thì không được rồi, ván cờ đã chơi qua hay coi qua đều quên hết cả.” Bố nói.

“Bố là bố, con là con. Tuổi bố đã cao, nên không nhớ nổi cũng phải thôi.” Tiểu Hồ cứ nghĩ rằng tuổi trẻ mới dễ nhớ.

“E rằng vấn đề không phải là tuổi tác, lúc trẻ bố cũng đâu có nhớ được những ván đã chơi qua đâu, càng không thể nhớ nổi những ván của người ta.” Từ nhỏ bố đã rất thích chơi cờ, thậm chí hết sức mê cờ.

“Vậy thì vấn đề là gì?” Tiểu Hồ hỏi.

“Đó là não con đặc biệt nhạy, là thiên tài.”

“Không, con vốn dĩ không phải là thiên tài. Nếu là thiên tài, thì ngay từ đầu khi bố dạy con và chị học cờ, tại sao con thua chị?” Tiểu Hồ không ý thức được mình là thiên tài.

“Em đánh thua chị là vì em nhỏ hơn chị. Chị lớn hơn em vài tuổi, đương nhiên là khả năng tiếp thu sẽ mạnh hơn em.” Chị tiểu Hồ đưa ra nhận định của mình. “Nhưng không lâu sau, chị lại đánh thua em. Thế thì tại sao? Đó là vì em có thiên bẩm đó.”

“Không đúng!” Tiểu Hồ quả quyết phản đối nói: “Sau này chị đánh thua em là vì sau khi chị biết chơi cờ, không chịu luyện tập, không có hứng thú với cờ, không chịu nghiên cứu, thì đương nhiên sẽ lạc hậu thôi. Nếu em cũng giống chị không có hứng thú với cờ, không học tập, không nghiên cứu, em cũng không thể thắng chị được. Bởi vậy em nói, quan trọng là mình có nỗ lực hay không. Em không tin có tài năng thiên bẩm về cờ, từ trong bụng mẹ chui ra đã có thể là cao thủ được.”

“Này em trai, chúng ta đừng tranh cãi nữa. Lời em nói cũng có lý. Nhưng, không thể phủ định sự khác biệt giữa người này thông minh với người kia ngu dốt được. Chị không nói em là thiên tài nữa, nhưng chị thấy đầu em khá thông minh, nếu không, em làm sao mà nhớ hết nhiều kỳ phổ được?” Chị tiểu Hồ giải thích.

Hồ Vinh Hoa cười với chị, gật đầu, nói: “Chị nói cũng có lý. Nhưng, em vẫn cho rằng nỗ lực vẫn là chủ yếu. Cho dù có thông minh mà không chịu nỗ lực thì cũng như không. Giả sử, hai người cùng coi kỳ phổ, một người rất chú tâm, nỗ lực nghiên cứu các nước đi có tốt hay không; người kia chỉ là đánh qua loa, không chú tâm nghiên cứu. Kết quả là hai người có sự khác biệt rất lớn. Người chịu khó có thể nhớ được, còn người không chú tâm sẽ nhanh chóng quên đi những gì đã đọc.”

Chị tiểu Hồ chỉ có thể gật đầu, thừa nhận quan điểm của em mình. Bố và mẹ cũng bị tiểu Hồ thuyết phục.

“Chả trách lúc ăn cơm con cũng nghiên cứu cờ, có thể thấy sự nỗ lực của con đạt tới trình độ nào.” Mẹ nói bằng giọng khâm phục con mình.

“Đầu Vinh Hoa khá thông minh, đó là điều chắc chắn. Nhưng vừa thông minh lại nỗ lực, nên sự tiến bộ của con đặc biệt nhanh.” Sau khi bố nghe con mình tranh cãi, bèn đưa ra kết luận, lại hỏi con: “Vinh Hoa, con nói, bố nói đúng không?”.

Tiểu Hồ gật đầu nói với bố: “Đúng ạ.”

Mẹ nói: “Mọi người tranh luận đã nữa ngày rồi, rốt cuộc cũng thống nhất được quan điểm, vậy là tốt rồi. Vinh Hoa không vì thông minh mà không nỗ lực. Vinh Hoa, mẹ nói đúng không?”.

“Đúng ạ.” Tiểu Hồ nói tiếp: “Liên quan đến vấn đề thiên tài và nỗ lực, không giấu mọi người, con sớm đã nghe thầy giáo nói qua. Thầy giáo nói thiên tài chiếm 3 phần, nỗ lực chiếm 7 phần. Nhưng mà, làm sao mới chịu nỗ lực? Mọi người biết không?”.

Bố, mẹ và chị nhất thời không đáp được, chị bèn hỏi: “Em trai, em thử nói xem, làm sao mới chịu nỗ lực?”.

“Được, em hỏi chị. Sau khi bố dạy hai ta học cờ, tại sao chịu không nỗ lực nghiên cứu?” Tiểu Hồ nhìn chị cười khúc khích hỏi.

“Chị không có nhiều hứng thú với cờ!” Chị Vinh Hoa trả lời thành thật.

“Đúng rồi, như vậy là chị đã trả lời được câu hỏi của em rồi!” Tiểu Hồ vui vẻ nói, “Đó là vấn đề có hứng thú hay không. Khi một người có hứng thú với một thứ gì đó, thì có thể chủ động nỗ lực nghiên cứu; nếu không có hứng thú, đương nhiên là anh ta sẽ không nỗ lực. Em chịu khó nghiên cứu, là vì em có hứng thú chơi cờ. Nếu em không có hứng thú, thì dù bố mẹ có ép em học cờ, em chỉ học đối phó thôi, tuyệt nhiên không thể chủ động nghiên cứu.”

“Đúng rồi, đúng rồi.” Bố mẹ đồng thanh đồng ý quan điểm của tiểu Hồ.

“Để nói rõ hơn vấn đề, con đưa ra thêm một ví dụ.” Tiểu Hồ nhớ lại câu chuyện thầy giáo đã từng kể. “Thầy giáo kể rằng, nhà khoa học Newton lúc nhỏ thường bị thầy giáo và bạn bè chê ngu, mẹ anh ta cũng tuyệt vọng trước thành tích học tập của anh ta, từng buộc anh ta thôi học, nói anh ta ham chơi, không chịu nỗ lực học hành. Đó là vì anh ta không có hứng thú với những bài tập đó. Nhưng sau này có một ngày anh ta ngồi dưới cây táo, thấy có một trái táo từ trên cây rơi xuống, anh ta liền thắc mắc, tại sao trái táo lại rơi xuống mà không rơi qua trái phải hay bay lên trời? Anh ta có hứng thú rất lớn với hiện tượng này, đã nỗ lực nghiên cứu, lại tiến hành thực nghiệm, cuối cùng phát minh được định luật “Vạn vật hấp dẫn”, trở thành nhà bác học nổi tiếng của thế giới. Điều này hùng hồn chứng tỏ rằng khi một người có hứng thú với một vấn đề nào đó thì sẽ tạo nên được thành công trong lĩnh vực đó.”

Bố mẹ thấy con hiểu biết như vậy đều vô cùng ngưỡng mộ. Mẹ tự trách mình: “Lúc trước mẹ không nên đốt đi bàn cờ của con, thật không nên trách con chơi cờ. Thật may là con không vì mẹ phản đối chơi cờ mà không chơi cờ nữa, nếu không, mẹ có thể đã lấy đi công việc có hứng thú nhất của con rồi.”

Hồ Vinh Hoa vô cùng hiểu được ý nguyện của mẹ, nói với mẹ: “Mẹ đã tự trách mình nhiều lần rồi. Mẹ đừng nhắc đến chuyện này nữa. Mẹ là người mẹ tốt, con hiểu rõ mà.”

TÁC GIẢ: THỪA CHÍ
NHÀ XUẤT BẢN TRUNG QUỐC ĐƯƠNG ĐẠI
LƯỢC DỊCH VÀ PHÓNG TÁC: nghiadiamusuong, willyphanvy (thanglongkydao.com)

Ý kiến bạn đọc (0)


CÁC HOẠT ĐỘNG CHÍNH

Với mục tiêu phát triển bộ môn cờ tướng rộng rãi trong xã hội và mong muốn tất cả các bạn yêu cờ từ chuyên nghiệp đến phong trào đều có thêm nhiều điều kiện học tập, có thêm nhiều sân chơi bổ ích và lành mạnh, chúng tôi đang từng bước phát triển các hình thức hoạt động sau:

CHIÊU SINH CÁC LỚP ONLINE
Untitled Document